VÀI SUY NGHĨ SAU ĐỢT TẬP HUẤN MINDFULNESS BASED COMPASSION AND HAPPINESS

Có một bài tập nho nhỏ trong đợt Module 2 (Mindfulness Based Compassion and Happiness) khiến mình luôn phải suy nghĩ:

“Hãy thử tưởng tượng bạn đang nằm trên giường bệnh và bác sĩ thông báo với bạn rằng bạn chỉ còn một tháng để sống. Vậy bạn sẽ làm gì trong khoảng thời gian đó?”

Đây không hẳn là một câu hỏi mới lạ đối với nhiều người. Tuy nhiên, bằng cách mà Dr.Thọ giảng dạy trong 4 ngày vừa qua, câu hỏi này một lần nữa lại khiến mình phải tự ngẫm lại câu trả lời cho chính mình.

Cách đây một năm, khi còn là sinh viên năm nhất, khi vừa mới chân ướt chân ráo bước vào HGHP, mình đã từng suy nghĩ rằng nhất định phải học sao để sau này kiếm được thật nhiều tiền và có được địa vị trong xã hội. Và rồi cứ thế, mình lao đầu vào những thứ mà mình cảm thấy rất không hạnh phúc.

Ngày nay, các quốc gia trên thế giới hầu như đều sử dụng chỉ số GDP (Gross Domestic Product) như một công cụ phát triển chính sách quốc gia, để đo lường sự tiến bộ của một xã hội. Nhưng xin nhắc lại, GDP sinh ra có vai trò là một trong những chỉ số cơ bản để đánh giá sự phát triển kinh tế của một vùng lãnh thổ nào đó.

GDP không quan tâm đến những vấn nạn tiêu cực (mại dâm, ma túy). GDP có thể đo được giao dịch và tài chính, nhưng không thể hiện những con số đó đem lại kết quả như thế nào. Khi chiến tranh xảy ra, các quốc gia phát triển lại càng có cơ hội tăng GDP nhờ vào việc buôn bán vũ khí. Phá rừng, chặt cây, nạo vét cửa sông cửa biển, GDP tăng.

Trong khuôn khổ gia đình, vợ chồng đi làm không có thời gian chăm sóc con cái, họ thuê người giúp việc, thuê người trông nom con, GDP tăng. Con cái họ đổ bệnh, họ đưa con đến bệnh viện, GDP cũng tăng, mà lẽ ra họ sẽ không phải tốn khoảng chi phí ấy nếu như con cái họ được bố mẹ chăm sóc chu đáo, kĩ lưỡng.

Khi GDP trở thành một chuẩn mực, các nhà lãnh đạo cấp cao hẳn sẽ đặt ra câu hỏi rằng: “Hoạt động này có làm tăng GDP hay không?”. Khi GDP trở thành kim chỉ nam cho mọi thứ thì ngày càng có nhiều hiện tượng con người bị mất kết nối với chính bản thân họ, với những người xung quanh, và với thiên nhiên.

Mình đã từng trải qua giai đoạn khủng hoảng như thế!

Bản thân mình lúc đấy thật sự không biết mình đang nghĩ gì, đang muốn gì, và các bước tiếp theo mình cần phải thực hiện là như thế nào, không thể tìm thấy điểm giao thoa giữa cái mình muốn và cái mình cần. Khoảng thời gian mà mình muốn buông bỏ mọi thứ để bắt đầu tìm lại những gì thuộc-về-mình.

Đợt tập huấn vừa rồi, mình được biết đến chỉ số GNH (Gross National Happiness). GNH là chỉ số đo lường chỉ số hạnh phúc. Đây không phải lần đầu tiên được nghe đến GNH, thế nhưng qua những gì Dr.Thọ trình bày, mình càng nhận ra rõ tầm quan trọng của chỉ số này.

role-of-ict-in-gross-national-happiness-3-638

4 trụ cột chính của GNH

Muốn hạnh phúc, trước hết mỗi con người chúng ta phải biết kết nối với chính bản thân mình, cân bằng giữa thế giới nội tâm với môi trường bên ngoài. Điểm bắt đầu là chính chúng ta, sau đó hãy lan tỏa sang vợ chồng, anh chị, bạn bè, đồng nghiệp… Bên cạnh đó, một yếu tố cốt lõi khác mà thầy đã nhắc đến đó là kết nối với thiên nhiên – một yếu tố mà hẳn rất nhiều những con người thành thị, hiện đại đã vô tình lãng quên.

Quay trở về với bài tập nho nhỏ vừa rồi, chính chúng ta hãy dành một chút thời gian để suy ngẫm câu trả lời cho riêng mình. Hẳn là sẽ không ai muốn dành ra một tháng đó để vùi đầu vào công việc và kiếm tiền.

Đối với những bạn trẻ, như mình, mất định hướng, không tìm được lối đi cho riêng mình, thì hãy bắt đầu tập hỏi chính bản thân mình câu hỏi này. Với mình, đây vẫn luôn là một câu hỏi có câu trả lời linh hoạt. Vì theo từng thời điểm, chúng ta sẽ luôn có những mối quan tâm, những dự định riêng biệt.

Nhưng quan trọng hơn hết, chính nhờ câu hỏi này mà mình, bạn, cả chúng ta sẽ có được lời chỉ đường thỏa đáng. Nên nhớ rằng, khi ta sinh ra, tiền không ở bên cạnh chúng ta, và khi ta trở về với đất mẹ, tiền cũng không ở bên cạnh chúng ta.

Hãy làm những gì mà bạn cho là mình sẽ hạnh phúc!

Bonus vài tấm ảnh của buổi tập huấn  *best memories ever*