EYE CONTACT

tumblr_nb0sx7IcRL1rcgr5qo1_1280.jpg

Không rõ đúng hay sai, nhưng trong lớp học, Trang tự tin mình có khả năng eye contact với giảng viên cực kì tốt, kiểu như, lắng nghe chăm chú lắm vậy đó, còn hiểu được hay không, hiểu được bao nhiêu là một câu chuyện khác. Nói vậy thôi, chứ sợ eye contact thấy mồ. Contact kiểu gì mà quá 5s với giảng viên là Trang lãng ngay, chớp chớp mắt nhìn đi chỗ khác làm bộ như mỏi mắt lắm vậy. Nguyên nhân thì cũng đơn giản, lảng đi là vì sợ giảng viên phát hiện thiệt ra mình không hiểu mô tê gì, haha.

Hôm nay, được thực hành vài bài chuyển động/múa khá thú vị, mà ấn tượng quá cái vụ eye contact này, nên viết hẳn một bài để mốt lôi lại đọc, nhớ lại những cảm xúc khi đó thực hành.

Thử nghĩ xem, không dưng mà lại eye contact với một người xa lạ hẳn là không dễ dàng tí nào. Kết quả thì chắc cũng biết rồi đó, hơi fail tí tẹo. Nghe cứ như chơi trò nhìn thẳng vào mắt nhau, đứa nào cười trước thì xin phép tao đập đứa đó một phát ha. Nói chứ hôm nay không phải vậy, có sender, có reciever và có message đàng hoàng nha… Chẳng biết mình đã truyền tải được bao nhiêu thông điệp, mà cũng chẳng biết người nhận nhận chính xác thông điệp mình gửi hay không. Chỉ nhớ là, cũng thoải mái quá trời quá đất.

Nhớ lại cũng lâu rồi, không gặp lại một người. Một người mà Trang không dám eye contact quá 5s. Không hiểu nỗi vì sao như vậy… Nhớ lại, vui thì ít, mà buồn thì nhiều. Giờ mà có cơ hội gặp lại, chắc sẽ sẵn sàng chơi lại trò eye contact đó. Không lãng đi chỗ khác nữa đâu.

Người ta nó, đôi mắt chính là nơi bộc lộ khả năng cảm xúc của một con người – buồn bã, vui sướng, căng thẳng, lạc quan, giận dữ, hạnh phúc, đam mê, thất bại… Nhìn vào đôi mắt ngấn lệ, long lanh khóe nước, lòng ta đã bất giác cảm thấy thấp thõm, e dè. Có nhiều người cho ta cảm giác an toàn chẳng vì lý do, đơn giản vì khi ta nhìn vào mắt họ, lòng ta cảm thấy bình an. Vậy mà cũng có nhiều người, miệng cười tươi như hoa nở mà mình chẳng dám tin, vì khi nhìn vào ánh mắt họ, chỉ cảm thấy không gì khác những âm mưa, toan tính, xảo quyệt…

Cuối giờ, khi đã thân được kha khá, hai chị em được thực hành lại trò này…

-Chị thấy em cười rất xinh, lúc em cười, mắt em cũng cười.

-Chị thấy em đang vẫn còn có chuyện gì đó mà chưa dám thể hiện ra.

-Chị thấy nếu mà nếu chạm vào thì chắc em sẽ vỡ òa mất.

Một người xa lạ! Câu nói cuối cùng của chị suýt tí nữa là…